Lữ Khách Qua Thời Gian

Lời bài hát

Nỗi cô độc bầu bạn đêm đêm
Lời yêu đã chôn chặt tháng ngày
Những câu “thề hẹn trọn kiếp” kia
Giờ ta e rằng ta đã sai

Đến đây người chẳng còn bên ta
Còn ta nhớ nhung người mỏi mòn
Tháng năm diệu vợi vì cách xa
Trân quý thương mến nay còn đâu

Ánh trăng cùng bầu bạn đêm đêm
Mình ta ngước lên rồi thở dài
Trước kia từng lầm lạc chơi vơi
Vì cô đơn mình ta bước đi

Đến khi người về cạnh bên ta
Thì ta đánh mất mọi ý niệm
Cố dặn lòng đừng tùy hứng yêu
Qua đến trăm núi qua vạn sông

Có khi thầm trộm dòng nước mắt

Rồi khi khổ đau một bóng hình
Mỗi đêm mệt nhoài vì tương tư
Vì không ai cạnh ta chốn đây

Biết bao kỷ niệm người bên ta
Một tâm khắc ghi chẳng xóa nhòa
Biết bao nồng nàn người đã ban
Bao xót thương đến khi rời xa

Đã mê muội hận hận yêu yêu
Mà yếu đuối không thành mấy lời
Nỗi cô độc bầu bạn bên ta
Màn đêm đen bủa vây với ta

Nắm tay người đợi ngày chung đôi
Lời âu yếm không còn nữa rồi
Đã không còn hiện tại ấm êm
Ta đã không nói thêm một câu

Có khi trầm lặng rồi suy tư
Vì ta lún sâu vào lưới tình
Muốn bên người vào hoàng hôn kia
Để ta thân thuộc hơi ấm ai

Nỗi cô độc bầu bạn bên ta

Mà yếu đuối không thành mấy lời
Đến đêm về lòng lại ước mong
Như lữ khách lãng du thời gian

Cứ đắm chìm hoài chuyện xa xăm
Thời gian đã đi mà chẳng về
Những kỷ niệm ngọt ngào bên nhau
Thời gian trôi vùi lấp mấy khi

Đã không thể bỏ được đau thương
Càng không thể quên được tiếng cười
Bấy lâu người về thành phố xa
Sao cắt đi hết tơ hồng kia

Bạn đánh giá chất lượng bản lyrics này như thế nào?
Tốt
Tệ