Bỗng Chốc Ta Thành Người Dưng

TAT

Lời bài hát

Anh đã phải tập quên đi, bóng hình em trong quá khứ
Bởi vì lý do, em không là tương lai..
Một mai trên đường đời chạm nhau
Em có dám nhìn thẳng, vào mắt anh này, và nói ta đã từng yêu...
Trời chuyển lạnh sang đông, bàn tay anh buốt giá hiu quạnh
Hứng từng đợt gió về, anh càng thấy cô đơn.
Hứa với lòng mình thôi, đừng cứ vướng vấn 1 người
Mà sao nước mắt rơi hoài, chẳng là ta vẫn còn thương?
Có phải đêm qua em ghé nơi đây, nhưng chỉ vội vàng rời đi
Sao anh không thể níu tay em, vụt mất trong đêm tối lạnh giá...

ĐK:
Giờ anh phải sống như chiếc bóng vô hình, lầm lũi đi về 1 mình
Còn đường vẫn đây, nhưng từng bước chân đã đổi thay
Dừng chân ở nơi góc phố ta từng có, những lần đón đưa, hẹn thề với nhau
Anh chỉ sợ nhất 1 điều: Bỗng chốc ta thành người dưng
Mờ nhạt trong sương đêm, anh cùng với hơi men mỏi mòn, sao vạn vật trở nên vô hình
Đếm từng bâc thang mình đi qua, là bao kỷ niệm về nơi đây
Nhưng phải chấp nhận rằng em đã đi xa mãi

Gió vẫn miên man, xuyên qua từng làn nỗi nhớ
Giây phút này, lồng ngực lại thấy nhói đau
Có phải đêm qua em ghé nơi đây, nhưng chỉ vội vàng rời đi
Sao anh không thể níu tay em, vụt mất trong đêm tối lạnh giá...

ĐK:
Giờ anh phải sống như chiếc bóng vô hình, lầm lũi đi về 1 mình
Còn đường vẫn đây, nhưng từng bước chân đã đổi thay
Dừng chân ở nơi góc phố ta từng có, những lần đón đưa, hẹn thề với nhau
Anh chỉ sợ nhất 1 điều: Bỗng chốc ta thành người dưng
Mờ nhạt trong sương đêm, anh cùng với hơi men mỏi mòn, sao vạn vật trở nên vô hình
Đếm từng bâc thang mình đi qua, là bao kỷ niệm về nơi đây
Nhưng phải chấp nhận rằng em đã đi xa mãi

Bạn đánh giá chất lượng bản lyrics này như thế nào?
Tốt
Tệ