Trách Duyên

Lời bài hát

Viết lên bao nhiêu câu chuyện
Vẽ lên thật nhiều mối duyên
Trên cao trăng tròn
Cuội nói với chị Hằng
Nhìn xuống nhân loại mà khóc thương trầm thăng

Đã mấy mươi năm trăng rằm
Vấn vương mãi một chuyến thăm
Ra đi âm thầm
Trong cơn mưa dầm
Em mang hết tình còn anh với duyên mình

Trách duyên trời đã khiến ta xa rời
Dẫu chuyện đời nhiều lắm cũng qua thời
Ngày mình cùng dắt nhau qua cơn bĩ cực
Giờ thì hồi thái lai chưa đến,
Tơ duyên đã đứt

Dưới ánh đèn soi sáng khắp phố phường
Có bao người dìu nhau đến cuối đường
Một mình vẫn bước đi như bao ngày thường
Nhẹ cười cùng bóng trăng rối lòng tơ vương

Gió cuốn chân mây không rời
Chứng nhân cho nàng với tôi
Ông Tơ Bà Nguyệt
Se duyên nhân loại
Bao nhiêu giai thoại thì bấy nhiêu chuyện tình

Bạn đánh giá chất lượng bản lyrics này như thế nào?
Tốt
Tệ